10:08 CDT Thứ tư, 07/30/2014

Menu

Liên Kết

Kinh Thánh
Global University

Liên Hệ

Liên Hệ Với Chúng Tôi :
Mục sư Đặng Ngọc Thiên-Ân
Địa Chỉ :
700 NE Loop 820, Suite 100
Hurst, TX 76053-4634

Điện Thoại :  1-817-616-1860
FAX :  1-817-238-2048

Email :  viendaihoctoancau@gmail.com

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 3

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 2


Hôm nayHôm nay : 140

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 10135

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 219923

TRANG CHỦ » Trang Nhà » Bài Làm Chứng

Niềm Vui Khi Được Cứu - Bài Làm Chứng Của Cô Thu Vân

Thứ năm - 09/02/2012 18:17
Không thể suy nghĩ và chịu đựng được thêm, tôi quyết định uống thuốc tự tử, tôi đã uống tất cả những viên thuốc mà chúng tôi có sẵn trong nhà. Nằm trong căn phòng hiu quạnh…lặng lẽ chờ đợi sự chết, tôi thật cô đơn và tuyệt vọng...

 

NIỀM VUI KHI ĐƯỢC CỨU

 

   “Những người Chúa cứu chuộc sẽ trở về, họ sẽ tiến về Si-ôn với tiếng hát vui mừng. Niềm vui đời đời sẽ rạng ngời trên gương mặt họ, họ sẽ vui mừng và hớn hở, sầu thảm và than thở sẽ trốn mất”

Ê-sai 35:10 BD2011

 

 

   Cha mẹ tôi có cơ hội để tin Chúa trong những năm Tin Lành mới đến Việt Nam qua những người giáo sĩ đầu tiên. Đời sống bước đi theo Chúa của ông bà rất gian nan trong hoàn cảnh đất nước bị chiến tranh và khói lửa. Với một đàn con tám đứa thơ dại, chật vật kiếm ăn hằng ngày, cha mẹ tôi vẫn trung tín đặt Chúa lên trên hết mọi sự. Nhờ thế, gia đình chúng tôi đã kinh nghiệm được sự bảo vệ của Đức Chúa Trời qua những lần bom đạn dội chung quanh nhà chúng tôi như cơm bửa, những người hàng xóm ra đi bất ngờ, những tiếng than khóc thảm thương khiến ai ai cũng kinh hoàng. Kỳ diệu thay, sự bình yên và an lành bao phủ từng người trong gia đình chúng tôi.

 

   Tôi đi nhà thờ tìm kiếm Chúa theo sự dẫn dắt của cha mẹ cho đến khi tôi lên mười tám tuổi. Tôi nhận được một việc làm rất tốt, lương hậu trong một công ty của người Mỹ. Tự nghĩ, tài năng và sự hiểu biết đã giúp tôi có cơ hội may mắn này, tôi cảm thấy rất hảnh diện và tràn ngập niềm vui. Tôi không đợi chờ tìm kiếm ý Chúa, rời khỏi gia đình để thăng tiến cho tương lai sự nghiệp của mình.

 

   Chẳng bao lâu tôi gặp được một người quân nhân Mỹ lớn hơn tôi mười lăm tuổi. Anh rất quan tâm và giúp đở tôi nhiều trong việc làm và cuộc sống mới của tôi. Một năm sau, tôi bằng lòng tiến đến hôn nhân với anh bằng cả tình yêu và sự tin cậy của mình.

 

    Hạnh phúc tưởng chừng như tuyệt vời và lâu bền, nhưng chỉ như cơn gió thoảng qua! Đến khi tôi  mang thai đứa con đầu lòng, tôi biết được người chồng của tôi là một người say mê cờ bạc, rượu chè và có một đời sống rất buông thả. Càng ngày anh càng đi vào những chốn ăn chơi với những người con gái khác, anh thường say sưa bỏ nhà đi thâu đêm suốt sáng.

 

   Đau khổ quá, tôi không biết kêu cầu cùng ai. Không dám đến với Chúa, vì tôi đã bỏ Ngài. Không dám đến với gia đình, vì tôi đã đi theo ý riêng, làm tổn thương những người thân yêu của tôi. Không thể suy nghĩ và chịu đựng được thêm, tôi quyết định uống thuốc tự tử, tôi đã uống tất cả những viên thuốc mà chúng tôi có sẵn trong nhà. Nằm trong căn phòng hiu quạnh…lặng lẽ chờ đợi sự chết, tôi thật cô đơn và tuyệt vọng. “ Chúa ơi, xin cứu lấy con” tôi nhắm mắt, lẩm bẩm cùng Chúa trong dòng nước mắt cứ tuôn rơi!

 

   Thời gian lắng động như vô tận, tình cờ một người cháu trai chợt muốn đến thăm tôi, phát hiện tôi đã bị hôn mê bất tỉnh, miệng trào bọt mép, thân xác tôi đã đi gần đến ngưỡng cửa của sự chết. Cháu đã vội đem tôi vào bệnh viện kịp thời cứu cấp.

 

   Tỉnh lại, nằm trên giường bệnh, chán nản và tuyệt vọng vẫn bao trùm tôi! Tuy tấm lòng và thân thể tôi rất đau đớn và yếu đuối, nhưng tôi vẫn cảm nhận được một tình yêu thiêng liêng, một sự hiện diện ấm cúng từ Chúa đang vỗ về an ủi tôi. Tự nhiên, tôi nhận được một nghị lực và quyết tâm mạnh mẽ để sống cho đứa con mà tôi đang cưu mang trong người.

 

   Con trai đầu lòng của tôi ra đời vào năm 1971, đứa con này đã đem cho chúng tôi niềm vui, sự gắn bó và hạnh phúc trong gia đình hơn. Tuy không từ bỏ lối sống trụy lạc, nhưng chồng tôi đã quan tâm, chăm sóc đến mẹ con tôi nhiều. Niềm vui tạm bợ, ngắn ngủi chỉ kéo dài được một năm, đến khi tôi biết mình mang thai đứa con thứ hai thì chồng tôi phải thuyên chuyển về Mỹ định cư.

 

   Vào tháng ba năm 1973, mẹ con tôi được đoàn tựu với chồng tại Hoa Kỳ trong tâm trạng vui buồn lẫn lộn. Một mình sống tại xứ lạ quê người, tôi cố gầy dựng gia đình của mình, mong tạo điều kiện cho các con khôn lớn trong lành mạnh và hạnh phúc. Mặc dầu có những lúc chúng tôi không còn tiền để đi chợ hoặc mua sữa cho con, vì chồng tôi đã thua sạch tiền lương cho sòng bạc, nhưng tôi vẫn cố nhẫn nhịn, gom góp để đem lại yên vui, no ấm cho các con của mình.

 

   Một năm sau đó, tôi sanh đứa con thứ ba, sự ra đời của con là một niềm vui và là một món quà vô giá cho đời sống của tôi. Nhưng tiếc thay, sự quý giá ấy chẳng thay đổi được tình trạng hôn nhân càng lúc càng rạn nứt của chúng tôi. Thảm trạng một hôn nhân không có Chúa thật là đau khổ và tuyệt vọng. Một cái giá quá đắt cho sự lựa chọn sai lầm của tôi!

 

   Vào mùa thu trong năm 1986, tôi được một người quen báo tin cho biết về sự phản bội của chồng tôi với một cô gái nhỏ hơn tôi nhiều tuổi. Anh đã lừa dối tôi nhiều năm về sự liên hệ của họ, và anh đã dọn vào ở chung với cô ta tại một tiểu bang xa. Khi đến chứng kiến và xác nhận được sự tuyệt tình của chồng, tôi lặng lẽ không nói nên lời, nổi đau quặn thắt trong tim, đầu óc chẳng còn suy nghĩ được gì.

 

   Trở về căn nhà nhỏ với ba con còn thơ dại, tôi buồn tủi và thương cảm cho các con quá đỗi. Ôi, tôi phải làm gì đây để nuôi con khôn lớn và khỏa lấp những tổn thương, mất mát của chúng?

 

   Những ngày tháng sau đó, tôi phải làm ba công việc mỗi ngày để kiếm tiền nuôi con. Tuy có những lúc tôi thật là mệt mõi và đuối sức, nhưng tôi không cho phép mình được nghỉ ngơi hoặc than thân trách phận. Tôi phải sống mạnh mẽ, làm nơi nương dựa cho các con. Thật tội nghiệp cho đứa con trai đầu lòng của tôi, dù chỉ mới mười ba tuổi nhưng cháu đã thay tôi gánh vác, dạy dỗ và chăm sóc cho hai em nhỏ của mình, những lúc tôi phải đi làm cả ngày bên ngoài.

 

   Dầu tôi đã cố gắng hết sức để bảo vệ các con, nhưng các con tôi vẫn bị tổn thương, hai con nhỏ của tôi đã bị u uất, trầm cảm, tâm lý bị hỗn loạn trong cả một thời gian dài. Không biết làm gì, chúng tôi chỉ biết ngồi ôm nhau mà khóc.

 

   Ngày 7 tháng 4 năm 2000, tôi bị tai biến mạch máu não vì bị căng thẳng và làm việc quá độ. Cơn bệnh này đã khiến tôi không thể phát âm, không thể đi lại hoặc làm vệ sinh cá nhân được. Cuộc sống không còn ý nghĩa nữa, tôi chỉ mong mình được ra đi nhẹ nhàng!

 

   Tại trong tận đáy vực sâu thẳm của cuộc đời, Lời Chúa cáo trách, thức tỉnh tâm hồn đau thương của tôi Đức Giê-Hô-Va thi hành sự đoán xét để tỏ mình ra…kẻ ác sẽ bị xô xuống âm phủ, và các dân quên Đức Chúa Trời cũng vậy” Thi-thiên 9:16-17. Lời Ngài cũng êm dịu phán   “Đức Giê-hô-va ở gần những người có lòng đau thương, và cứu kẻ nào có tâm hồn thống hối… Đức Chúa Trời ôi, lòng đau thương thống hối Chúa không khinh dễ đâu” Thi-thiên 34:18; 51:17b. Tôi đã đến với Chúa bằng cả tấm lòng ăn năn tan vỡ của mình và Ngài đã dang tay yêu thương mà đón nhận con người tội lỗi như tôi.

 

   Trong bóng tối vô vọng ấy, tôi bèn nhìn lên tìm sự giải cứu Thiên Thượng, ánh sáng hy vọng từ Lời Chúa đã an ủi, nâng đở tôi “Người thiếu thốn sẽ không bị bỏ luôn luôn, và kẻ khốn cùng chẳng thất vọng mãi mãi” Thi-thiên 9:18. Vài ngày sau, một người em gái của tôi ở California đã đem tôi đến nhà của em để chăm sóc và trị liệu châm cứu cho tôi. Trong khoảng thời gian này, tôi được nghe và học kinh thánh thường xuyên. Từ từ, tâm linh tôi được chữa lành và thể xác của tôi được hồi phục. Lời Chúa trong Giê-rê-mi 33:6 đã bảo đảm cho tôi “Nầy, Ta sẽ ban sức mạnh cho nó, và chữa lành; Ta sẽ chữa lành chúng nó, sẽ tỏ cho chúng nó thấy dư dật sự bình an và lẽ thật". “Ta sẽ làm cho môi miệng chúng thốt lên những lời ca ngợi. Hòa bình thịnh vượng! Hòa bình thịnh vượng đến với những kẻ ở xa và những người ở gần", Chúa phán "Rồi Ta sẽ chữa lành nó." Ê-sai 57:19. Cảm tạ ân điển của Chúa, chỉ một thời gian ngắn sau, tôi đã hoàn toàn bình phục, nói chuyện, đi lại, tự lo cho mình như bình thường.

 

   Một ngày vào tháng 3 năm 2011, tôi được giới thiệu để vào học Kinh Thánh trong Viện Đại Học Toàn Cầu Global University. Tôi được các mục sư dạy dỗ, hướng dẫn sâu nhiệm trong Thánh Kinh. Bởi quyền năng từ Lời Hằng Sống, đời sống tâm linh tôi được trưởng thành, tôi hoàn toàn đầu phục Chúa và dâng hiến cuộc đời mình để phục vụ Ngài. Chúa Cứu Thế đã mở ra một chương trình vĩ đại, một trang sử mới cho đời sống của tôi. Ngài muốn dùng tôi làm một “ Đại Sứ” cho vương quốc của Đức Chúa Trời. Hiện nay, tôi đã đem Tin Lành Cứu Rỗi đến cho hơn ba mươi người trong gia đình và bạn bè của tôi.

 

   Vào dịp đầu xuân 2012, có tất cả khoảng năm mươi người thân trong gia đình của tôi, từ Việt Nam sang Hoa Kỳ đã cùng hiệp một với nhau trên điện thoại, vào giờ học kinh thánh hằng tuần của trường, để cảm tạ, ngợi khen và làm chứng lại những phép lạ và quyền năng của Chúa đã cứu chúng tôi. Mỗi người chúng tôi đều đang là những người hầu việc Chúa tại hội thánh địa phương của mình.

 

   Một người em gái út của tôi đã được Chúa biến đổi đời sống, cứu em từ trong “ trũng bóng chết” qua sự sống đời đời chỉ sau vài lần học lời Chúa với chúng tôi. Thật quá tuyệt vời khi chúng tôi kinh nghiệm được  ân điển, quyền năng và tình yêu vô biên của Chúa Giê-xu. Chúng tôi vui mừng khôn xiết, biết ơn và khao khát được lớn lên trong nhà của Cha Thiên Thượng.

 

   Chúa yêu thương đã bồng ẵm, bảo vệ và chữa lành những tổn thương lâu dài của chúng tôi. Thậm chí Ngài đã hồi phục, hàn gắn những mối quan hệ rạn nứt nhiều năm trong vòng các anh chị em chúng tôi. Giờ đây, chúng tôi hiệp một với nhau để “ Đánh Lưới Người” cho Chúa Cứu Thế Giê-xu.

 

   Tôi xin mượn Lời Chúa trong Xuất-ê-díp-tô-ký 5:2 để nói lên cảm nghĩ và lòng biết ơn của tôi “Chúa là sức mạnh và là bài ca của tôi. Ngài chính là Đấng Giải Cứu của tôi. Ngài là Đức Chúa Trời của tôi, tôi ca ngợi Ngài! Ngài là Đức Chúa Trời của tổ tiên tôi, tôi tôn ngợi Ngài!”

 

 Mọi sự vinh hiển thuộc về ba ngôi Đức Chúa Trời.

 

     Thu Vân Pearson

     Leesville, Louisana

     02/03/2012

Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn